Ông lão vẫn ngồi yên như tượng. Heidi tha hồ nhìn ngó ông.
- Cháu muốn gì? - ông hỏi cô bé bằng một giọng dịu dàng.
- Ông chỉ cho cháu bên trong nhà đi.
- Lại đây, cô bé, và mang theo bọc quần áo của cháu.
- Cháu không cần đến chúng nữa, thưa ông.
- Tại sao thế?
- Chúng làm cháu vướng víu khi đuổi theo đàn dê.
- Cháu có lý, nhưng dù sao cũng nên mang theo những cái váy, chúng ta sẽ cất cẩn thận vào một cái tủ.
- Vâng, thưa ông.
Hai ông cháu đi vào nhà. Trong nhà hơi tối. Heidi nắm lấy tay ông trước khi khám phá cơ ngơi mới của mình. Ông lão không buông tay cô bé, ngược lại còn nắm chặt các ngón tay bé nhỏ như thể làm cho cô bé yên tâm. Một chiếc bàn và một cái ghế kê gần cửa sổ, từ đấy có thể nhìn thấy thung lũng. Phía đối diện, sát bức tường đằng sau có một bếp lò, nó có vẻ quá lớn so với cô bé. Bên trên bếp có treo một cái chảo đen. Nhưng lửa chưa được nhóm. Gần lò sưởi, trong góc boi tinh duyen buồng tối nhất, cô bé cuối cùng cũng nhận ra một cái giường. Ông lão chỉ cho cô bé một cái tủ lớn, cánh được chạm trổ hoa lá.
- Cháu hãy mở cửa tủ. - Ông lão nói. - Và xếp quần áo của cháu lên trên những chiếc áo sơ mi và tất của ông. Cháu thấy là tủ quần áo của ông cũng dùng làm chạn luôn.
- Vâng. - Cô bé nói. - Cháu đã thấy trên một ngăn là bánh mì, thịt, pho mát và bát đĩa của ông.
- boi tinh yeu Với ông thế là đủ. - Ông lão nói.
- Ông ơi, cháu có thể ngủ ở đâu?
- Đây là một vấn đề, hừ... Cháu hãy chọn lấy chỗ ngủ cho mình.
Câu trả lời khiến cô bé thích thú. Cô nhìn quanh buồng và nhận ra một chiếc thang nhỏ dựng gần giường của ông. Cô bé trèo lên - trên đó là vựa cỏ: cạnh một đống cỏ tươi và thơm ngan ngát, có một cái cửa sổ tròn, từ đấy nhìn ra hẳn là bao quát được cả một khung cảnh đẹp. Một thứ đồ chứa như cái thùng đóng bằng ván, bên trong thò ra những sợi cỏ khô và cỏ nuôi gia súc, chạy dài theo một bức tường. Heidi chui người ra.
- Tuyệt! - Cô bé reo lên. - Nhưng nếu ông có một tấm vải trải giường thì còn tuyệt nữa, không thì cỏ cù cháu buồn lắm.
- Đợi đã, để ông còn tìm trong tủ.
Một lát sau, ông lão cũng leo lên, mang theo một tấm vải trải giường được gập rất cẩn thận..
- Ồ! Cái giường mới xinh xắn làm sao... Đây, vải trải giường đây... Cẩn thận, nó nặng đấy... Cháu hãy xem boi tinh yeu qua ten trải nó ra.
Cô bé gấp cẩn thận các mép giường.
- Ông ơi, nhưng chưa hết... Ông còn quên một cái chăn.
- Cháu chắc là ông có chăn à?
- Ôi! Thế thì cháu đắp bằng cỏ vậy, cỏ ở đây chẳng thiếu... Có cả một đống cỏ mà.
- Cháu chịu khó đợi một lát. - Ông lão nói và trèo xuống gian buồng lớn, lấy một cái bao trải giường mình và mang lên cho Heidi.
- Ôi! Cái chăn tuyệt vời quá! - Cô bé reo lên. - Cám ơn ông! ông xem giường cháu có xinh không! Cháu sẽ ngủ ngon ở đây. Trời sắp tối chưa ông?
- Cũng chẳng lâu nữa đâu, nhưng trước hết chúng ta đi ăn đã. Hẳn là cháu đói meo rồi!
Biết bao nhiêu chuyện xảy ra từ sáng khiến cô bé không còn boi tinh yeu nghĩ gì đến ăn uống. Vả lại, bữa sáng, bị dì mắng mỏ, cô chỉ ăn một miếng bánh mì khô và uống một cốc cà phê sữa. Thế rồi sau chặng đi nhờ xe đến Mayenfeld, cô bé lại còn đi bộ mãi, dưới ánh nắng thiêu đốt, luôn phải lo nghĩ đến cuộc sống sắp tới của mình. Cô bé chỉ lấy lại được nghị lực khi gặp Pierre, cậu bé chăn dê và làm quen với núi non, với ông nội và căn nhà gỗ nhỏ xinh xắn, nơi từ đây sẽ trở thành chỗ ở mới của cô. Giờ đây, đã bớt xúc động, cô bé bắt đầu cảm thấy đói thực sự và cô rất mừng khi nghe ông nói thế.
Ông lão nhóm lửa, đun sôi chảo sữa. Sau đó ông dùng dĩa lấy ra một miếng pho mát và đưa qua đưa lại trên ngọn lửa cho nó mềm và vàng ra. Heidi nhìn ông làm, mắt sáng lên khi xem boi tinh yeu theo ten nghĩ đến bữa "tiệc" mà ông đang chuẩn bị cho mình. Miếng pho mát vàng ánh lên trên ngọn lửa và tỏa ra một thứ mùi làm người ta thòm thèm. Heidi mau mắn lau bàn và bày lên những gì có trong chiếc tủ lớn. Chẳng bao lâu sau bàn ăn đã dọn xong, trong chừng mực mà bát đĩa của ông lão cho phép. Quả thực, cô bé chỉ tìm được hai chiếc đĩa và hai con dao ăn. Khi quay lại, ông thật ngạc nhiên thấy mọi thứ đã đâu vào đấy.
- Ông chúc mừng cháu, cháu đã dọn bàn như một bà chủ nhà thực thụ.
- Nhưng cháu đã quên bày tách chén.
- xem boi tinh yeu chinh xac Ông chỉ có một cái tách thôi, Heidi, nhưng cháu cứ giữ nó cho cháu. Ông sẽ dùng một chiếc cốc thủy tinh... Ông rất hài lòng về cháu... Cháu muốn ngồi đâu?
Ông chỉ có một chiếc ghế tựa thôi.
- Cháu sẽ ngồi trên chiếc ghế ba chân. - Cô bé nói.
- Thế thì cháu sẽ không với được tới bàn, chiếc ghế quá thấp. Này nhé, đây là chiếc ghế tựa của ông, cháu sẽ dùng nó làm bàn và ngồi lên chiếc ghế ba chân. Còn bây giờ, cháu hãy uống cốc sữa ngon lành này và thưởng thức món pho mát. Rồi cháu sẽ nói cho ông mọi chuyện.
- Cháu chưa từng bao giờ được ăn uống ngon như thế này, thưa ông!