Những người đương lại mỏ ác hờn boi tinh yeu theo ten quát mắng vang, tuần tự bạt đao

Ngôn thị huynh đệ đã bổ người lao tới.
Triệu thị nhị hổ vây chặt Ngôn Hữu Tín, Thiếp thị song hùng lao bổ vào Ngôn Hữu Nghĩa.
Long Diêm Vương sợ xanh cả mặt, rút   boi tinh yeu theo ten   Lộc Giác Đao ra, nhưng không dám động thủ.
Thiếp thị song hùng một người dùng Càn Khôn Kiếm, đâm tới Ngôn Hữu Nghĩa.
Ngôn Hữu Nghĩa thân hình cấp thoái, nhưng một gã họ Thiếp khác đã dùng Tử Mẫu Uyên Ương Thành xông tới chặn lấy đường lui của y.

Boi tinh yeu qua ten

Ngôn Hữu Tín chợt dài người lao tới, song quyền đưa ra chặn lấy hai gọng kềm. Y luyện Cương Thi Công, đao thương bình thường không thể thương hại thân thể, nhưng gã họ Thiếp cũng không phải hạng tầm thường, công lực thâm hậu, Tử Mẫu Uyên Ương Thành vạch hai đường dài trên tay Ngôn Hữu Tín, máu tươi tung toé.
Chỉ là quyền đầu của Ngôn Hữu Nghĩa đã đánh trúng mặt người này, khiến mũi gã lọt hẳn vào bên trong, cơ hồ như phía sau lòi ra vậy.
Triệu thị huynh đệ lại tiếp tục xông lên, nhưng Thiếp thị huynh đệ đã chết mất một người, Ngôn thị huynh đệ lấy hai địch ba mà vẫn chiếm thế áp đảo, Long Diêm   boi tinh yeu cua hai nguoi   Vương thấy vậy liền hét lớn một tiếng, vung đao lao tới.
Một đao này của y, mãnh liệt tấn tốc, Ngôn Hữu Nghĩa lúc này toàn tâm toàn ý công kích gã họ Thiếp còn lại, không hề để ý tới Long Diêm Vương.
Ngôn Hữu Nghĩa thấy vậy cả kinh, song thủ vung lên chống đỡ thế công của Triệu thị song hổ, tung cước đá bay Long Diêm Vương ra xa.
Mặc   xem boi tinh yeu qua ten   dù y đá trúng Long Diêm Vương một cước, nhưng bắp chân cũng trúng phải một đao, hạ bàn lập tức không ổn, bị Triệu thị huynh đệ phản công chiếm mất thượng phong.
Lúc này một tiếng kêu thảm truyền tới, gã họ Thiếp còn lại cuối cùng đã vong mạng trong tay Ngôn Hữu Nghĩa.
Ngôn Hữu Nghĩa giết chết tên cuối cùng trong Thiếp thị tam hùng, lập tức quay đầu lại đối phó với huynh đệ họ Triệu.
Hai tên này luống cuống tay chân, một tên vội nói:
– Chạy!
Đoạn chuyển thân lao đi, mới đựơc mấy bước thì đã phát giác huynh đệ của gã không hề đáp lời, vội quay lại nhìn, chỉ thấy gã kia sớm đã bị Ngôn thị huynh đệ đồ sát rồi.
Gã này sợ đến hồn phi phách tán, vội quay người bỏ chạy, đột nhiên đao quang loé lên, một thanh đao đã xuyên qua bụng gã. Gã họ Triệu run người, chỉ tay vào Long Diêm Vương phẫn hận nói:
– Vương bát* ...!
Lời   boi tinh yeu cua hai nguoi   chưa dứt thì đã đoạn khí.
Long Diêm Vương thu lại Lộc Giác Đao, miễn cưỡng rặn ra một nụ cười:
– Tôi ... Tôi cũng chỉ vì bị bọn chúng bức bách mà thôi, bởi sợ các vị bị chúng ám hại, nên mới âm thầm bảo hộ hiền côn trọng ...
Ngôn Hữu Tín mỉm cười chỉ vết thương trên bắp đùi:
– Một đao này thì sao?

Long   boi tinh yeu qua ten   Diêm Vương thoái lui một bước, run giọng nói:
– Tiểu nhân chỉ vì muốn lừa gạt sự tín nhiệm của chúng, xin hai vị chớ ... Chớ trách ...
Ngôn Hữu Nghĩa cười gằn:
– Bây giờ chúng ta làm sao biết ngươi không gạt lấy sự tín nhiệm của chúng ta?
Đột nhiên sau lưng có người rống lên:
– Trả mạnh huynh đệ của ta!
Cấp phong đột khởi, thì ra gã đại hán họ Triệu gãy chân khi nãy đã miễn cưỡng bò dậy, dùng Nga Mi Thích ném tới.
Ngôn thị huynh đệ đột nhiên cùng hú lên.
Ngôn Hữu Tín bổ về phía Long Diêm Vương.
Ngôn Hữu Nghĩa tung người đến trước mặt hán tử họ Triệu.
Chỉ bất quá nửa sát na thời gian, hai cánh tay hán   boi tinh yeu cua hai nguoi   tử họ Triệu đã bị y đánh vỡ xương cốt, hộc máu mồm mà chết.
Ngôn Hữu Tín đánh bay Lộc Giác Đao của Long Diêm Vương, gã họ Long bị một thi thể làm vấp ngã đập mông xuống đất, xua tay liên hồi nói:
– Đừng giết tôi, cầu xin các vị đừng giết tôi, không liên quan đến tôi, thật sự không liên quan đến tôi!
Gương mặt Ngôn Hữu Nghĩa lộ vẻ khó xử:
– Thế nhưng ... Sự tồn tại của chúng ta quả thực là đã cản mất con đường thăng tiến của các ngươi rồi!
Long Diêm Vương vội rối rít xua tay:
–   xem boi tinh yeu   Không ... Không ... Xin chớ hiểu lầm ... Không phải ..., Chỉ cần các vị không giết tôi, bảo tôi làm chó làm ngựa gì cũng được, làm chó làm ngựa gì cũng được ...
Ngôn Hữu Tín cười lạnh:
– Lần này ngươi nguyện ý, nhưng chúng ta thì không!
Long Diêm Vương nước mắt nước mũi chảy ròng ròng nói:
– Hai vị ... Xin đừng trách phạt ...

Hai hàm răng y va vào nhau lập cập.
&Ndash; Tất cả đều do Triệu thị huynh đệ và   boi tinh yeu   mấy tên họ Thiếp không biết lượng sức, dã tâm lang sói, nằng nặc kéo tôi cùng xuống nước ...
Ngôn Hữu Nghĩa cố ý dấn thêm một bước, hỏi:
– Ồ? Thì ra là ngươi bị bức bách à?
Long Diêm Vương sợ hãi liên tục dật lùi, khổ sở cầu xin:
– Tất cả đều là do họ Nhiếp kia ...
Đột nhiên.